|
Người vệ sỹ đầu tiên của lãnh tụ
Nguyễn Ái Quốc
Mỗi khi đám sỹ quan trẻ chúng tôi
đến đàm đạo chuyện về các tướng lĩnh
ở Tổng hành dinh thường nhớ tới
tướng Phùng Thế Tài - ca ngợi ông,
nhưng cũng nể sợ "cái oai" của ông
một phép. Ông có tạng người đồ sộ,
lẫm liệt trong bộ quân phục cấp
Tướng với ba sao vàng trên cầu vai.
Con đường đến với Đảng từ tuổi thơ
lưu lạc
Một trong những giai thoại trở thành
hồi niệm sâu sắc nhất trong cuộc đời
và sự nghiệp của ông mà lúc vui
chuyện, thanh thản, ông thường kể
cho chúng tôi ở Tổng hành dinh nghe,
ấy là ông đã đến với Cách mạng như
thế nào, vì sao ông được trở thành
ve sy đầu tiên của lãnh tụ Nguyễn ái
Quốc, khi Người hoạt động ở Trung
Quốc và đến khi Người về nước mùa
xuân 1941 để trực tiếp lãnh đạo Cách
mạng, chuẩn bị Tổng khởi nghĩa.
Và bài học về tấm gương đạo đức của
Người mà ông đã học từ thuở vỡ lòng
cho đến nay đã gần 90 tuổi đời, 68
tuổi Đảng - ông vẫn không bao giờ
quên. Tướng Tài kể rằng:
Ông sinh năm 1920 ở làng Văn Minh,
huyện Thường Tín, Hà Tây - đồng
hương với Đại tướng Lê Trọng Tấn -
Tổng tham mưu trưởng. Tên "cúng cơm"
của ông chính là Phùng Văn Thụ.
Cứ như thể trạng vạm vỡ của ông hiện
nay chứng tỏ thời trai trẻ ông "đô
con" và khoẻ mạnh như thế nào. Đám
trẻ ở làng thường tôn vinh anh Thụ
làm "thủ lĩnh quân cờ lau" chỉ huy
đánh trận giả, mà trận nào do Thụ
"cầm quân" cũng thắng cả.
Năm 1933, Phùng Văn Thụ lên tuổi 13
trong một gia đình nghèo, cơ cực,
nên Thụ chẳng được học hành và cũng
chẳng có nghề nghiệp gì để mưu sinh.
Mong kiếm kế sinh nhai cho Thụ, gia
đình đã nhờ cậy người bà con đang ở
tỉnh Vân Nam bên Trung Quốc nhận đưa
Thụ sang tìm việc làm kiếm sống. Từ
đó, tại một thị trấn nhỏ, Thụ kiếm
việc làm vặt ban ngày, tối về tá túc
với đám cửu vạn chợ Trời.
Mặc dù nai lưng cật lực, toát mồ hôi
sôi nước mắt vẫn không đủ sống, lại
bị lũ con gia chủ ức hiếp, miệt thị
nên Thụ tẩn cho chúng một trận rồi
bỏ trốn lên Côn Minh - thủ phủ của
tỉnh Vân Nam giữa năm 1934.

Phó Tổng tham mưu trưởng Phùng Thế
Tài (thứ ba bên phải sang) tại sở
chỉ huy tác chiến Bộ Tư lệnh Phòng
không Không quân năm 1968
Đến giai đoạn này, nay tướng Phùng
Thế Tài nhớ lại rất kỹ, ông kể:
- Từ khi lên Côn Minh, mình trở
thành đứa trẻ bơ vơ, ngày ngày sống
lang thang trên đường phố. Rồi ngày
tháng qua đi, lúc này mình đã 16
tuổi, đó là vào năm 1936. Bỗng một
đêm đông gió lạnh, mình đang co ro
trên chiếc ghế đá bên mép hồ, có một
người thanh niên cao lớn, hiền từ,
nhẹ nhàng đến, vỗ bên vai mình và
gọi mình dậy rồi nhỏ nhẹ, thân tình
hỏi han nhiều chuyện về nhân thân
bằng tiếng Việt. Mãi sau này mình
mới biết đó là đồng chí Vũ Anh - một
đảng viên Cộng sản trong một chi bộ
hoạt động ở nước ngoài tại Vân Nam.
Từ đó mình được đồng chí Vũ Anh giác
ngộ theo Cách mạng, và đến năm 1939
được kết nạp vào Đảng.
Rồi vào đầu năm 1940, một hôm đồng
chí Vũ Anh gọi Phùng Văn Thụ ra
ngoài chỗ vắng giao cho một việc hệ
trọng: "Đúng ngày giờ quy định - sẽ
báo sau, Thụ phải có mặt ở gác hai
nhà hàng nọ để nhận diện cho rõ một
người mà cậu được tổ chức giao cho
trách nhiệm bảo vệ trong mọi trường
hợp với bất cứ giá nào, nhưng với
nguyên tắc là không để ai biết mình
làm "vệ sỹ" cho Người ấy - kể cả
không để Người được bảo vệ biết đồng
chí Thụ là vệ sỹ của mình, cậu nhận
rõ chưa - đồng chí Vũ Anh hỏi.
Tướng Phùng Thế Tài kể tiếp:
- Mình báo cáo với đồng chí Vũ Anh
là rõ rồi, song thực tình lúc đó và
một thời gian sau mình không biết rõ
Người đó là ai, vì có bao giờ biết
ai ngoài đồng chí Vũ Anh. Mãi về sau
- qua một thời gian thử thách, theo
dõi, tổ chức mới cho biết, Người đó
là đồng chí Trần - bí danh của lãnh
tụ Nguyễn Ái Quốc, mới từ Mạc Tư
Khoa (Matxcơva) tới Côn Minh. Quả là
nhận nhiệm vụ này lúc đầu mình quá
ngỡ ngàng vì hết sức bất ngờ, nhất
là còn lo hơn lo giữ mạng sống của
mình.
Nhưng điều khó khăn trước hết là làm
nhiệm vụ bao ve lãnh tụ mà không có
khẩu súng nào trong tay, nên mình
phải thủ sẵn trong người một con dao
sắc và một chiếc búa để làm công cụ
hỗ trợ, một điều mình thắc mắc là
không hiểu tại sao lúc bấy giờ tổ
chức lại bố trí nhà ở của đồng chí
Trần gần nhà tên Tỉnh trưởng Vân Nam
- một kẻ chống cộng khét tiếng và
xung quanh nhà nó có cả một mạng đặc
vụ dày đặc.
Vì vậy mình càng lo nhiệm vụ, không
bao giờ rời đồng chí Trần - ngày đêm
quên ăn, quên ngủ, lúc nào cũng chỉ
lo có một việc không để đồng chí
Trần đi đâu một mình, nhưng lại
không được tiếp cận bên cạnh như các
chiến sỹ an ninh bao ve trực tiếp
các nhà lãnh đạo bấy giờ.
Để làm Tướng cũng phải học từ việc
nhỏ

Thượng tướng Phùng Thế Tài
Rồi sau một thời gian trải nghiệm
công việc, đồng chí Vũ Anh thay mặt
tổ chức Đảng ở đây đã giới thiệu
chính thức Phùng Văn Thụ với đồng
chí Trần vừa là một vệ sỹ trực tiếp,
vừa làm các việc cần vụ.
Qua công việc hàng ngày, với tác
phong cần mẫn, tận tuỵ, lầm lỳ, kín
đáo, nhưng rất tháo vát, chịu khó và
có nhiều sáng kiến, dần dần Thụ được
đồng chí Trần tin cậy.
Ngoài tên chính là Phùng Văn Thụ,
còn được đồng chí Trần đặt tên mới
cho Thụ là Phùng Hữu Tài - với ý
nghĩa Phùng là gặp, Hữu Tài là có
tài, ý nói là Bác gặp người có tài.
Để trực tiếp lãnh đạo Cách mạng
trong nước, đầu năm 1941, vào Xuân
Tân Tỵ, ngày 28-1, lãnh đạo Nguyễn
Ái Quốc từ Vân Nam về đến Cao Bằng,
và đặt bản doanh của Người tại hang
Pác Pó. Phùng Hữu Tài được tổ chức
giao trọng trách bao ve và chăm sóc
sức khoẻ cho Bác trong điều kiện hết
sức bí mật và vô cùng gian khổ.
Ngày qua ngày Bác cháu ở trong hang
giá lạnh, kham khổ với cháo bẹ măng
rừng, ốc suối. Hữu Tài vừa lo bảo vệ
cho Bác vừa lặn lội bờ sông, ven
rừng, khe suối, lèn đá mò cua bắt
ốc, kiếm rau, đào củ để chăm lo giữ
gìn sức khoẻ cho Bác.
Khi kể về bài học sâu sắc nhớ đời
không bao giờ quên về tấm gương đạo
đức của Bác Hồ, nay tướng Phùng Thế
Tài nhớ lại:
Vào một buổi sớm tinh mơ mùa thu năm
ấy, khi trong hang còn lờ mơ chưa
sáng, mình vừa bừng dậy để nấu nước
cho Bác dậy rửa mặt thì nhìn sang
chỗ Bác nằm - sạp tre trên phiến đá
không thấy Bác đâu cả. Mình đâm
hoảng, lạnh cả người.
Thế là mình vội nhảy bổ ra ngoài bờ
suối, thì mừng quá, Bác vẫn còn đó,
nhưng Người đang loay hoay cố sức
vần một cái chum lớn, không biết vì
sao nó bị đổ nghiêng từ lúc nào.
Mình vừa mừng nhưng lại vừa ức vì
thắc mắc nên xin hỏi - sao Bác vần
cái chum ấy làm gì, Người đã gầy
yếu, lại càng mệt, mất sức, Bác để
cháu vần cho.
Nghe vậy, Bác vừa cười vừa hồn hậu,
ôn tồn bảo: Chú Tài này, đồng bào
dân tộc biết bác cháu ta đang ở đây
và rất ủng hộ mình, vậy ta đừng để
bà con hiểu nhầm rằng việc nhỏ như
cái chum của đồng bào hứng nước mưa
bị đổ nghiêng trước cửa hang nhà
mình mà ta không dựng lên được, thì
Đảng mới làm việc lớn như đánh Tây,
đuổi Nhật, vậy ai tin ta! Cho nên
làm Cách mạng là việc lớn nhưng phải
biết làm từ việc nhỏ.
Qua những việc tưởng như rất nhỏ
nhặt như vậy, với lời dạy ân cần mà
sâu sắc của Bác bằng thực tế, đã
gieo vào tâm hồn mình một ý tưởng
lớn của Người mà mãi suốt đời mình
không thể nào quên, vì nó đã thành
tiềm thức từ thuở ấy.
Và, một việc vui khác về "học làm
người" mà Bác Hồ đã dạy, tướng Tài
kể: ấy là vào một buổi chiều nắng ấm
cuối năm 1941, trong khi hai Bác
cháu đang lom khom trồng mấy luống
khoai môn nước trên mép suối cạnh
hang Pác Pó, Bác quay lại bảo: Chú
Tài thử đối lại câu đối này cho vui
nhé "Trồng môn trước cửa", đối đi.
Nghe vậy mình bất ngờ nên lúng túng
một thoáng, nhưng rồi cũng kịp nghĩ
ra - Thưa Bác, cháu xin đối lại:
"Bắt ốc sau nhà" được không ạ. Vừa
nghe Bác gật đầu cười rất vui và
bảo: Vậy là chú Tài nhanh trí, đối
được đấy. Môn cũng là cửa, chú đối
lại ốc cũng là nhà, thế là được.
Đúng như dự đoán của Người, cuối năm
1944 đội quân giải phóng đầu tiên
được Đảng và Bác Hồ giao cho đồng
chí Võ Nguyên Giáp thành lập ra đời.
Bác đã cho Phùng Hữu Tài gia nhập
giải phóng quân và được cử làm tiểu
đội trưởng.
Sau đó Hữu Tài được chuyển sang chỉ
huy quân sự tham gia khởi nghĩa
giành chính quyền ở Thất Khê - Cao
Bằng trong Cách mạng tháng Tám 1945.
Sau 45 năm cả cuộc đời gắn bó với
binh nghiệp, ông được giao nhiều
trọng trách chỉ huy các đơn vị quân
đội.
Năm 1967, từ đại tá Tư lệnh Quân
chủng Phòng không - Không quân, ông
được Nhà nước bổ nhiệm chức Phó Tổng
Tham mưu trưởng và điều động về công
tác tại Tổng hành dinh - Bộ Quốc
phòng. Sau 1975 ông được vinh thăng
đến cấp Thượng tướng trước lúc nghỉ
hưu năm 1990.
Về tên ông hiện nay là Phùng Thế
Tài, ông vui chuyện kể: Để giữ khiêm
tốn, năm 1952 mình xin Bác Hồ cho
đổi lại, không gọi là Hữu Tài nữa mà
gọi là Thế Tài, vì gọi là Hữu Tài
người ta bảo dễ sinh kiêu căng, tự
phụ. Kể xong ông lại cười khà khà
thanh thản của một lão tướng từng là
ve sy Bác Hồ .
Theo ANTD
|